Anh về ấm thượng tìm em,
Nhà tranh một túp, hương đêm một vùng;
Bóng xanh vườn nhãn um tùm,
Khói ngưng mặt nước, sương trùm đầu non.
Anh về Ấm Thượng thăm em,
Gọi tên yêu, khẽ gõ rèm cọ khô.
Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Em yêu anh bằng trái tim trẻ thơ
Ngoan ngoãn đến cùng ngơ ngác
Em yêu anh bằng trái tim người đàn bà tan nát
Mất mát nhiều dè dặt vuốt ve
Em tự minh thiêu đốt dưới hè
Tự tê tái khi thu se sắt
Bài thơ đã bị xóa theo yêu cầu của các bạn đọc.
Gửi Trần Cao Lĩnh và Nguyễn Đức Cung
Tôi trở lại đáy khuya ngồi với bóng
Những chiếc bàn trật khấc nỗi cô đơn
Em nên biết cuộc đời tôi đã hết
Có thương nhau lo hộ nhúm xương tàn.
Mây, tuyết, thời gian bay tợ nhạc
Hồn tôi đã thoát để tiêu dao
Những tờ thơ nát đầy hơi hám
Tay khách đa tình sẽ chuyển trao
Rồi những mùa thu vô hạn thương
Hoa chẳng chờ em, nở sớm hơn,
Một vùng xao xuyến dạ lan hương.
Bỗng đêm ngào ngạt qua khung cửa
Ấy dạ lan hoa hội giữa vườn.
Từ khi hoa trổ những chùm xinh
Trong ý thương yêu đã để dành
Giọt
Giọt
Giọt
Rơi đẫm ngày
Rã rời đôi tay
Và đôi vai, trĩu nặng
Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ
Em sẽ có cái cười
Em tới, em đi, ngọn gió lành
Gió hương thương mến đến phòng anh
Bỗng òa gặp mặt sau muôn nhớ
Rồi lại chia tay giữa vạn tình.
Em ở nữa giờ, thương mỗi nét